Thứ Tư, 4 tháng 6, 2014

Giải tỏa nỗi ám ảnh về cân nặng - 496698

Khi chưa bước vào đại học, cân nặng của tôi vẫn bình thường như bao đứa con gái khác tràng vị khang. Năm cuối cấp 3, thân hình của tôi đầy đặn nhất lớp, chiều cao phổng phao 1m61. Có thể nói, đó là thời gian tôi thấy hạnh phúc nhất về ngoại hình của mình dù không được thon thả cho lắm.

Mùa đông năm 2 đại học, tôi bắt đầu cảm thấy bụng to, chân cũng to hơn viem dai trang . Đo sức khoẻ, tôi thấy chột dạ vì cao 1m63, mà nặng đã 59 cân rồi. Từ đó, tôi “hãm phanh” chuyện ăn uống. Nhưng thật thảm hại, càng “hãm”, lại càng béo một cách nhanh chóng.Lúc đó, bạn bè nhắc dạo này “đầy đặn” quá mức, nên ăn kiêng đi. Nhưng không hiểu sao, kể cả ăn ít, mỗi bữa chỉ ăn nửa bát cơm còn sáng thì nhịn hẳn, vậy mà tôi vẫn cứ tăng cân đều đều. Nửa năm sau, không còn nhận ra hình ảnh hồi mới vào truờng nữa, tôi trở nên xấu xí kinh khủng vì quá béo, chân rạn nứt còn các ngón tay múp míp chứ không hề thon thả.

Giải tỏa nỗi ám ảnh về cân nặng - 1

Năm thứ 4 đại học, chiều cao như cũ nhưng cân nặng thì đã là 63kg. Hoảng sợ, chán nản và suy sụp nên tôi tìm mọi cách nhịn ăn, không ăn chất bột và tập thể dục nhưng cơ thể dường như bất trị, cân vẫn cứ lên đều. Đi lại phục phịch, tôi nhanh chóng nổi lên ở trường vì ngoại hình xấu xí. Không một ai thích người béo cả, tôi tin chắc như thế. Từ một sinh viên vui vẻ, yêu đời, tôi trở nên cáu kỉnh và bực dọc vì ám ảnh cân nặng mỗi ngày. Tôi xấu hổ nhất là những lúc đi mua quần áo, chọn size XL trước con mắt ngó nghiêng của bao người khác. Đừng bao giờ sờ tới những bộ váy mỏng, đơn giản là một chiếc áo ôm sát cũng không nếu như tôi không muốn trở thành trò cười. Một lần, chủ hàng còn bĩu môi “Thế này là to nhất rồi, thích thì ra mua bao tải mà quấn vào!” khi tôi loay hoay thử mãi một chiếc áo. Ngỡ ngàng, tai tôi nóng bừng lên vì xấu hổ và mũi cay xè, đó là lần đầu tiên tôi khóc chỗ đông người.

Giải tỏa nỗi ám ảnh về cân nặng - 2Tôi bị ám ảnh vì cân nặng xấu xí của mình (Hình minh hoạ)

Đi học thêm hay đi chơi, người chúng nó ngại chở nhất cũng là tôi. Tủi thân, tôi xin bố mẹ mua bằng được xe máy, tự mình đi lại cho nhanh. Tôi không còn chơi với hội bạn kia nữa vì đã hết những chiều lang thang ăn uống, tôi sợ thức ăn đến độ không nhét vào mồm được thứ gì, ăn chua hết mức có thể, thậm chí còn uống dấm mặc cho mẹ can ngăn. Tôi cứ uống liên tục trong vòng 1 tháng với hy vọng giảm được từng gram. Lúc đó, thấy cân hơi chững lại, tôi đã mừng không thể tả xiết.Đã từ lâu tôi coi internet là nơi trút nỗi tủi thân của mình. Tôi quen và chat với anh cũng tình cờ, qua một cái blog nổi tiếng mà cả 2 người cùng hay vào xem. Đùa đùa, rồi không hiểu sao chat hàng ngày khiến tôi có một cảm giác rất khác. Hôm nào nick anh ấy im lìm, tôi lại bực bội và nhịn ăn cả ngày. Được nói chuyện với anh rất vui cho đến một ngày anh ấy bảo tôi rằng muốn gặp mặt, vì nói chuyện qua mạng khó mà làm bạn lâu dài.

Giải tỏa nỗi ám ảnh về cân nặng - 3

Gặp anh ấy ư? Với ngoại hình như thế này ư? Tôi nhớ lại cái ánh mắt không hẳn là chê bai, nhưng rõ ràng là cố giấu nụ cười sắp phì ra của bọn con trai trong trường. Ngày 8-3, 20-10 một bông hoa hay thái độ tỏ ra có tôi tồn tại cũng không có... Tôi lo sợ tột cùng, cứ quay cuồng với câu hỏi có gặp hay không? Một đứa con gái 67kg, ục ịch xấu xí nhưng thú thật đó là lần hẹn đầu tiên của tôi từ ngày vào cấp 3.Giữa lúc khó xử, một chị trên mạng mách cho tôi về loại thuốc của Mỹ giúp giảm cân hiệu quả, chị ấy đã uống và rất có tác dụng. Nhìn lại chai dấm tôi bỗng thấy ớn lạnh. Lời gợi ý của chị ấy như liều thuốc an thần cho tình cảnh bi đát của tôi, chị từng sử dụng và chỉ 1 tháng đã giảm 10kg. Không dám nói với ai, tôi âm thầm tìm hiểu thông tin về thuốc giảm cân Express slimming trên mạng. Nói thật, lúc đó bảo gì để giảm béo tôi cũng sẽ làm theo. Tôi sợ từ “béo”, đêm nào tôi cũng mơ thấy mình không phải sống cuộc sống nhàm chán xấu xí này nữa.

Giải tỏa nỗi ám ảnh về cân nặng - 4

Đó là một hộp thuốc màu đỏ có 60 viên nang để uống trong 30 ngày. Bác sĩ dặn phải uống 2 viên mỗi ngày. Tôi nghe theo răm rắp. Ngày thứ 3 uống thuốc, cơ thể tôi bỗng hơi mệt, nhưng phát hiện ra mình giảm được 1 cân làm tôi như tỉnh hẳn lại. Quá sung sướng, tôi tin chắc thuốc giảm cân sẽ làm cuộc sống của mình thay đổi.Được các dược sĩ của www.giamcan24h.com gọi điện hỏi thăm thường xuyên cũng làm tôi cảm thấy yên tâm hơn và tin tưởng vào lựa chọn của mình. Đến ngày thứ 17, tôi bước lên bàn cân để xem lại thành quả của mình thì thật hạnh phúc khi mình đã giảm được 8Kg, tôi tin tưởng đế tiếp tục theo hết liệu trình sử dụng và đến hôm nay tôi đã ngưng thuốc được 8 tháng và vui vô bờ bến khi tôi không bị tăng cân trở lại. Tôi đã nhận bằng tốt nghiệp đại học và đang chờ đợt thi công chức ngành thuế để nối tiếp sự nghiệp của mẹ, tôi đang sống trong thời gian hạnh phúc nhất đời mình. Dù có béo đến đâu cũng đừng tự kỷ và thất vọng tre bi ho. Điều cần làm là bạn phải tìm cách để vượt qua chính mình!

0 nhận xét:

Đăng nhận xét

Bài viết xem nhiều